Chiến thắng 3-2 trước Thái Lan tại Rajamangala không chỉ mang về tấm HCV cho U22 Việt Nam. Điều đặc biệt hơn, đó là lần hiếm hoi trong lịch sử SEA Games, một nhà vô địch lại nhận được sự đồng thuận rộng rãi từ chính các đối thủ trực tiếp. Đông Nam Á chứng kiến Việt Nam lên ngôi trong sự thừa nhận, thậm chí là… nhẹ nhõm.
Một trận chung kết vượt khuôn mẫu quen thuộc
Trận đấu cuối cùng của bóng đá nam SEA Games 33 hội tụ đủ mọi yếu tố kịch tính. U22 Việt Nam bị đẩy vào thế bất lợi ngay từ rất sớm, thua liền hai bàn, thi đấu giữa “chảo lửa” Rajamangala với gần 5 vạn khán giả chủ nhà. Trong bối cảnh ấy, rất nhiều đội bóng trẻ sẽ sụp đổ.
Nhưng đội quân của HLV Kim Sang-sik thì không. Họ bình tĩnh chịu đựng, tăng tốc đúng thời điểm, gỡ hòa trong hiệp hai rồi kết liễu đối thủ bằng bàn thắng ở hiệp phụ. Đó là chiến thắng không đến từ may mắn hay tiểu xảo, mà từ sức bền, tổ chức chiến thuật và bản lĩnh tâm lý.
Với khán giả trung lập trong khu vực – những người đã quá quen với các trận chung kết nặng mùi toan tính hoặc lợi thế sân nhà – màn ngược dòng ấy mang lại cảm giác thỏa mãn hiếm hoi. Chuyên gia Mitom Net cho rằng Việt Nam thắng theo cách không để lại tranh cãi.

Indonesia và sự tôn trọng dành cho lối chơi sòng phẳng
Một trong những hiện tượng thú vị nhất sau trận chung kết là phản ứng từ người hâm mộ Indonesia. Trên mạng xã hội, không ít CĐV xứ Vạn đảo công khai đứng về phía Việt Nam, thậm chí ăn mừng như thể đội nhà vừa giành chiến thắng.
Nguồn cơn nằm ở vòng bảng. Khi có cơ hội “bắt tay” Malaysia để loại Indonesia, U22 Việt Nam đã không chọn con đường dễ. Họ chơi đúng nghĩa thể thao, đánh bại Malaysia bằng thực lực, trao lại quyền tự quyết cho Indonesia. Chi tiết ấy được nhớ rất lâu.
Vì thế, trong mắt người Indonesia, Việt Nam không chỉ mạnh mà còn đáng tôn trọng. Khi đội bóng ấy đánh bại Thái Lan ngay tại Bangkok, nhiều CĐV Indonesia xem đó là phần thưởng cho tinh thần fair-play – thứ ngày càng hiếm ở sân chơi khu vực.
Malaysia, công lý muộn màng và cảm giác được “giải oan”
Nếu Indonesia nhìn Việt Nam bằng sự kính nể, thì với Malaysia, chiến thắng của U22 Việt Nam mang lại cảm xúc khác: sự giải tỏa. Ở bán kết, đội bóng áo vàng đã rời giải trong cay đắng với những quyết định gây tranh cãi và tấm thẻ đỏ đến quá sớm.
Chứng kiến Thái Lan thất bại trên sân nhà trước Việt Nam, nhiều CĐV Malaysia coi đó như một sự cân bằng muộn màng. Không phải vì họ yêu Việt Nam, mà vì cảm giác rằng ưu thế sân bãi và những bất công vô hình cuối cùng cũng không thể quyết định tất cả.
Quan trọng hơn, chức vô địch của U22 Việt Nam gợi ra một con đường khác cho bóng đá Đông Nam Á: đi lên bằng nội lực. Trong bối cảnh nhiều đội tuyển trẻ trong khu vực dựa mạnh vào nhập tịch, Việt Nam đăng quang với lực lượng thuần nội, được tổ chức bài bản và dẫn dắt bằng tư duy hiện đại.

Vàng không chỉ ở cổ, mà ở vị thế
SEA Games 33 khép lại, U22 Việt Nam mang về tấm HCV, nhưng thứ giá trị hơn là sự thừa nhận. Không còn là đội bóng bị nghi ngờ hay dè bỉu, Việt Nam lúc này được nhìn nhận như một tập thể mạnh, công bằng và khó bị khuất phục.
Chiến thắng tại Rajamangala không chỉ chấm dứt nỗi ám ảnh sân khách trước Thái Lan, mà còn đánh dấu bước chuyển về vị thế: Việt Nam không cần tiểu xảo để thắng, không cần ưu ái để vô địch.
Ở thời điểm hiện tại, thầy trò HLV Kim Sang-sik hoàn toàn có quyền ngẩng cao đầu. Không chỉ vì chiếc huy chương vàng, mà vì họ đã khiến cả Đông Nam Á phải gật đầu công nhận.